Tủi thân em yêu anh quá nhiều

      12
Dinh dưỡng - món ngon Sản phụ khoa Nhi khoa Nam khoa Làm đẹp - giảm cân Phòng mạch online Ăn sạch sống khỏe cialiskka.com - Chắc hẳn, cô gái nào cũng muốn nhận được sự quan tâm của người yêu mình. Những không phải ai cũng may mắn có được điều đó.

Bạn đang xem: Tủi thân em yêu anh quá nhiều

Bạn đang xem: Tủi thân em yêu anh quá nhiều

Bạn đang xem: Tủi thân em yêu anh quá nhiều

Tôi năm nay 23 tuổi. Tôi đã và đang yêu được hai năm rồi. Đó là mối tình đầu của tôi. Anh và tôi quen nhau qua chị gái của anh. Cả xã tôi năm ấy có tôi và chị cùng đỗ vào sư phạm; bố mẹ dặn dò tôi có gì khó khăn cứ hỏi chị, xa nhà người làng người xóm quấn túm lấy nhau con ạ. Rồi cái Tết năm thứ nhất tôi gặp anh.

Xem thêm: Các Khu Du Lịch Ở Nha Trang Đẹp & Hấp Dẫn Bậc Nhất, 10 Địa Điểm Du Lịch Nha Trang Vạn Người Mê


*

(ảnh minh họa)

Nhưng, không chỉ có thế. Anh là một người vô tâm hay anh không hề yêu tôi như anh nói. Kỉ niệm hai năm ngày anh ngỏ lời với tôi anh cũng không nhớ. Năm nay anh ra trường, được về nghỉ hơn 1 tháng rồi vào trường làm lễ tốt nghiệp và nhận quyết định công tác. Vì thế chúng tôi có thời gian gần gũi nhau nhiều hơn. Sáng, chiều, tối anh đều xuống chơi với tôi. Tôi rất vui vì được ở bên người mình yêu. Nhưng càng tiếp xúc với anh tôi càng thấy có nhiều điều hai đứa không hợp nhau và thậm chí không hiểu nhau. Nói ra tôi sợ mọi người cười, bởi từ ngày yêu nhau tôi chưa được nhận một bông hoa nào từ anh. Tủi thân khi thấy bạn bè mình có hoa, có quà nhân các ngày lễ kỷ niệm mà mình thì không, tôi lại nghĩ phải thông cảm cho anh, anh đi học xa thế sao có điều kiện, với lại anh vốn không lãng mạn được như vậy mà. Anh cũng chưa chủ động mời tôi đi uống nước bao giờ. Tôi lại nghĩ cũng phải thông cảm cho anh vì gia đình anh khó khăn như thế, anh lại đi học, chưa kiếm được tiền, lấy đâu ra mà mời tôi uống nước, nếu gặp bạn bè nữa thì nhỡ số tiền anh mang đi lại không đủ trả!?

Bố mẹ tôi quy định rằng tôi chỉ được đi chơi đến 10h là muộn nhất rồi. Vì thế lúc nào anh cũng nghĩ bố mẹ tôi khó tính, mặc dù bố mẹ đối xử với chúng tôi rất bình đẳng. Buổi tối nhà tôi thường ăn cơm muộn nên chẳng được đi chơi lâu. Có những hôm nhà tôi ăn sớm, anh đến chơi mà cũng chẳng chủ động rủ tôi đi. Tôi và anh cùng ngồi trong nhà nhưng tôi phải nhắn tin cho anh: “Anh xin phép bố mẹ em đi, mình đi chơi”. Anh nhắn lại rằng “Em hỏi bố mẹ đi”. Bao nhiêu lần đi chơi là bấy nhiêu lần tôi đều phải hỏi bố mẹ trước, bố mẹ tôi đồng ý thì khi đó anh mới nói “Cháu xin phép đi chơi đây ạ”. Tôi thật sự không hiểu anh nữa. Và bố mẹ tôi sẽ nghĩ như thế nào khi tất cả những lần đi chơi đều là con gái mình xin phép rồi rủ bạn nó đi?

Tuổi thơ anh phải trải qua những khó khăn và anh cũng đã tâm sự rất nhiều với tôi. Tôi hiểu và luôn cảm thông với anh. Tôi chưa bao giờ động chạm hay xúc phạm tới hoàn cảnh của bất kì ai, đặc biệt với anh lại càng không, ngay cả trong suy nghĩ. Nhưng tôi không hiểu sao cứ mỗi lần 2 đứa có tranh luận gì anh lại nói “Anh sống trong nghèo khó, anh quen bị người ta khinh rồi!”. Anh nghĩ tôi là người coi thường người khác sao? Đã có lần tôi kể với mẹ rằng anh luôn nói ra những lời như thế thì mẹ khuyên tôi hãy nói cho anh hiểu rằng “Gia đình em cũng giống như gia đình anh, ông bà, bố mẹ cũng đều từ khó khăn đi lên, anh đừng nói những điều như thế. Mình đã đến với nhau thì phải bình đẳng”. Tôi đã rất giận khi anh nghĩ về tôi như thế nhưng rồi lại làm lành và bỏ qua cho anh. Anh cũng đã hứa sẽ không bao giờ nói những lời như thế nữa.

Bây giờ tôi thật sự không biết nghĩ gì nữa, những gì tôi làm là sai sao? Những gì anh đối xử với tôi khiến tôi thật sự có cảm giác khó tả. Tôi yêu anh nhưng những hạnh phúc nhỏ nhất dường như tôi cũng không có được. Thông cảm với anh bởi hoàn cảnh anh là bộ đội xa nhà nhưng dường như tôi đã có nhiều thiệt thòi rồi. (Điều mà trước đây tôi không mấy khi quan tâm và đã từng chấp nhận). Giờ tôi bắt đầu cảm thấy mệt mỏi và chẳng biết nên làm thế nào đây?/.