Sự linh ứng của quan thế âm bồ tát

      5

GN - tất cả lần tôi mang đến một ngôi miếu thấy chú Đại bi được xung khắc trên đá vị trí thờ tượng Bồ-tát Quán cầm cố Âm, tôi ao ước một ngày tôi đã khắc chú Đại bi như vậy.

Bạn đang xem: Sự linh ứng của quan thế âm bồ tát

Đến khi kết đúc đủ duyên lành để thực hiện ước nguyện, tôi gieo duyên với tịnh xá. Vị sư phó hỏi tôi về nhân duyên phát vai trung phong khắc chú Đại bi, tôi mới kể chuyện với sư:

Tôi có giấy định cư trên Mỹ nhưng không biết sẽ sống thế nào nơi xứ bạn nên ko đi. Ba ngày sau chị tôi mang lại thăm, tôi kể chuyện, chị nói: “Nếu không đi, sau này các con sẽ trách, bản thân đi nhằm đem tụi bé dại đi học. Khi tụi nhỏ học hành ổn định định, bản thân về”. Tôi nghe lời đề xuất xin phép, má tôi và ông xã đồng ý.

Đức Quán vắt Âm

Tôi qua Mỹ, thu xếp mang đến ba mẹ con đều phải sở hữu thẻ xanh, nơi ăn uống chốn ở học tập ổn định thì về Việt Nam. Nhà của tôi kề sát mặt nhà má, má cùng em gái tôi sinh sống chung. Má tôi đang 89 tuổi, căn bệnh tim, già yếu. Em tôi cũng bệnh đề nghị tôi vừa quan tâm mẹ, vừa lo cho em. Số đông việc dịu dàng êm ả hơn nhị năm, những con tôi vừa đi học vừa đi làm thêm, hai cháu học cao đẳng rồi thi đại học…

Một buổi tối, đàn ông tôi call điện về, nghẹn ngào nói: “Mẹ ơi! con đã đậu đại học, bé xin vay chi phí phụ cấp của cơ quan chính phủ nhưng họ không cho. Bọn họ nói bà bầu về quê, bỏ bé ở mặt đây bắt buộc không giải quyết và xử lý cho con. Bây giờ vừa chi phí học, vừa tiền sách vở mười mấy nghìn đô, con làm sao có”.

Tôi nghe nhỏ nói cơ mà điếng hồn. Tôi biết kinh tế tài chính Mỹ đang khó khăn, cơ quan chỉ đạo của chính phủ Mỹ cắt giảm ngân sách chi tiêu giáo dục… nên bây giờ tôi yêu cầu gửi tiền học tập cho bé và qua lại Mỹ. Nhưng nếu tôi đi thì ai đang lo mang đến má và em tôi, hiện nay má tôi nằm một vị trí mà chị tôi thì ở xa. Tôi khóc như mưa, biên soạn giấy tờ, tiền bạc sẵn sàng đi xa nhưng lòng chảy nát: Bỏ bé thì sự học tập nó sẽ ra sao, nhưng mà bỏ bà bầu thì làm thế nào đành.

Xem thêm: (Doc) Bài Thu Hoạch Tham Quan Bảo Tàng Hồ Chí Minh, (Doc) Bài Thu Hoạch Tư Tưởng Hồ Chí Minh

Tôi khóc với quỳ trước bàn thờ cầu nguyện Bồ-tát Quán cố kỉnh Âm: “Mẹ Quán nỗ lực Âm ơi, xin người mẹ có biện pháp nào góp con, tội bé lắm chị em ơi!”.


Ông thôn tôi cũng rối trí. Ông nói đề nghị nhờ chị tôi về chăm lo má với em thì tôi bắt đầu qua Mỹ lo mang lại hai bé ổn định, xong sẽ trở về. Tôi đến má tôi ăn uống uống, tắm rửa nạm đồ, lau khía cạnh chải tóc mà không đủ can đảm nói cho má biết, chỉ lặng lẽ khóc vào lòng. Định sáng mai đang đi download vé máy bay thì 3 giờ khuya đàn ông tôi gọi về: “Mẹ ơi! chị em khoan qua Mỹ, con đã được một bà vào Hội đồng đơn vị trường giải quyết và xử lý tiền vay mượn hứa góp đỡ. Ngày ngày hôm qua con mang lại trường đh rất sớm, nhỏ ngồi nơi thảm cỏ, suy nghĩ không biết solo cứu xét vay tiền có được duyệt hay không. Bé ngồi lặng lẽ cúi đầu, có một bà Mỹ đi đến nhìn con hỏi tại sao con ngồi nơi đây, bởi vì giờ này còn sớm, trường chưa mở cửa. Bé mới trình diễn việc mẹ định cư tuy nhiên đã về Việt Nam chăm sóc bà ngoại nhức bệnh, bây chừ Chính phủ Mỹ không cho con vay chi phí học, buộc phải rất lo buồn. Bà bảo nhỏ đưa sách vở và giấy tờ lý lịch, số an sinh xã hội, bảng điểm, bà nói sẽ phân tích giúp đỡ. Bé đã nộp giấy tờ cho bà rồi, người mẹ hãy lo mang đến ngoại, con sẽ gọi về sau”.

Tôi nghe con tôi nói mà lại lòng vui miệng không ngủ được. Mỗi sáng, tôi mọi quỳ trước bàn thờ Phật tụng kinh, trì chú Đại bi, tiệm tưởng Bồ-tát Quán vắt Âm vẫn giúp những con tôi…

Ba ngày sau, con trai tôi điện thoại tư vấn về: “Mẹ biết không? Bà Mỹ báo tin tụi bé đã được vay tiền nhưng mà vay cho hai mươi hai ngàn đô đó, nhỏ mừng quá! Bà nói khi họp, bà nói: người mẹ cậu nhỏ bé đem con qua Mỹ nhưng vì chưng bà nước ngoài bị bệnh cần phải về chuyên sóc, nhằm cậu nơi nước mỹ tự học, tự đi làm thêm, từ nuôi sống một mình mà câu hỏi học rất tốt, nơi cậu nhỏ bé làm thêm cũng khen, điểm đậu đh lại tương đối cao. Vậy tại sao họ không góp cậu bé xíu tiếp tục việc học? sau khoản thời gian thảo luận, Hội đồng đã xử lý cho con vay tiền. Bây giờ, mẹ an tâm lo mang đến bà ngoại, tụi bé sẽ cố gắng học thành tài…”. Tôi biết đó là sự mầu nhiệm linh ứng của Bồ-tát Quán nuốm Âm, những trong ngày hôm qua tôi đã nguyện cầu Ngài rất nhiều.

Tôi phát trọng điểm khắc chú Đại bi là nhằm đền đáp ơn Bồ-tát đã gia hộ. Hai bé tôi hiện nay đã ổn định sự học, đi làm… Còn bà bầu tôi thì đang ra đi lúc 95 tuổi. Lúc này tôi chỉ còn lo tu học, tịnh tâm, tụng tởm A Di Đà từng ngày.

Vị sư phó nghe tôi đề cập chuyện xong, nói: “Cô có duyên được Bồ-tát Quán rứa Âm gia hộ, lo báo hiếu mang lại má cơ hội tuổi già, nuôi dạy các con thành đạt, tôi mừng mang đến cô”.