Phải lòng con gái bến tre ca si giau mat

      13

Bậu sang phà Rạch Miễu, Qua lẽo đẽo theo sau Đôi trơn trăng trên đầu (ơ hờ), hường như áo cô dâu Áo Bậu đỏ cánh loài kiến (ơ hơ), da Bậu tiến thưởng phù sa mắt ngời xanh nước biển, tim Bậu hồng lòng Qua.

Bạn đang xem: Phải lòng con gái bến tre ca si giau mat

Bậu sang phả Rạch Miễu, ngấm nguẩy xuống tỉnh bến tre Về dòng Mơn, Lương Hòa giỏi là, Về sơn Đốc, cha Tri ? Guốc Bậu rụng giờ đồng hồ lá (ơ hơ), thoáng mùi làm cho duyên nháng mùi thương vượt đỗi, mùi tình Lục Vân Tiên.

Đợi ánh trăng lên đầu cầu soi cách em về Lòng Qua như nhỏ nước, lênh đênh vào trong ước ao nhớ Vịnh tỉnh bến tre tim bồi hồi, lòng ao ước theo người ơi.

Bậu sang phả Rạch Miễu, vô Chợ giữa nhởn dơ Về Trúc Giang đang hóng hay về, con quay Lao Ốc trăng mơ? Tức bàn chân quấn quýt (ớ hơ), quanh quẩn vòng thủy thông thường Bóng dừa vương vãi áo mỏng, in đậm chùm yêu thương.

Xem thêm: Chùm Thơ Tình Về Nỗi Niềm Người Con Gái Cô Đơn, Tổng Hợp Những Bài Thơ Chế Về Con Gái

Bậu sang phà Rạch Miễu, thăm trường cũ nam giới Phương Lư nhấp lên xuống lư xe pháo thổ (ha) mộ .. Chèn ơi quá dễ thương và đáng yêu ! Quyết lòng theo bén gót (ớ hơ), nài hoài hổng nghe Ước gì đương trắc trở, gặp nụ cười bến tre !

Bến Tre, ơi bến tre ời ! có nhớ gã thương hồ Khua dầm trong nắng đục ngốc sầu cung cấp thơ

Bến Tre, ơi tỉnh bến tre Bến Tre, ơi tỉnh bến tre !


Ở bên trên là ca khúc : rung rộng Con Gái Bến Tre, một ca khúc rất nổi tiếng của nhạc sĩ Phan Ni Tấn, phổ thơ của Luân Hoán. Có một vài tài liệu đánh dấu hoàn cảnh sáng tác bài bác hát này như sau : vào thời gian năm 1979, nhạc sĩ Phan Ni Tấn long dong về Mỹ Tho chơi, ông ngủ lại Mỹ Tho một đêm. Sáng ra xuống phà Rạch Miễu ké xuống bến tre để thăm người bạn bè là đơn vị thơ Luân Hoán, tuy nhiên tiếc là ko gặp. Đời nhạc sĩ Phan Ni Tấn năm đó tương đồng lục bình trôi, vì chưng ông mới đi học tập cải tạo về, đã kiếm mặt đường “ra đi”. Thập niên 80 nhạc sĩ Phan Ni Tấn chạm chán nhà thơ Luân Hoán ở Montreal, Canada. Ông bao gồm kể lại mẩu truyện về tỉnh bến tre năm 1979, và cụ là bên thơ Luân Hoán làm thơ, nhạc sĩ Phan Ni Tấn phổ nhạc phải ca khúc Phải Lòng đàn bà Bến Tre.


Lời thơ của Luân Hoán : Ta may mắn được thiết kế thi sĩ Nhờ đã phải lòng con gái Bến Tre

Bậu qua phả Rạch Miễu Qua lẽo đẽo theo sau chi phí Giang sông Cửu rộng Cứ xem bản thân của nhau

Áo bậu đỏ cánh kiến da bậu quà phù sa mắt bậu xanh nước biển Tim bậu hồng lòng qua

Phà băng nghiêng sóng cấp Rạo rực hồn bao la Mắt bậu bi ai quá đỗi thương đời quay lao rồng ?

Nhớ ai ngó rượu cồn Phụng ? rung rộng ông đạo Dừa tuyệt tương tư ống sương Tàu Nhật chìm năm xưa

Bậu sang phà Rạch Miễu Ngoay ngoảy về bến tre Qua quyết lòng làm việc rể vật nài hoài ko nghe

Hổng nghe mà ngoái lại Hỏi ai nắm đậu lòng dại qua chợ Giữa cầu Chẹt Săy, Mỹ Lồng

Bậu về Lương Hòa hả tuyệt Lương Qưới, Giồng Trôm ? Guốc quau rụng giờ lá Thoang thoảng hương thơm bần

Bậu về miệt hương điểm? giỏi Sơn Đốc, Giồng Tre? cha Tri nồng muối ngấm biển khơi hát đất nằm nghe

Bậu sang phà Rạch Miễu Bậu qua bắc Hàm Luông Về dòng Mơn, Thạch Phú Rừng lá ngất ngàn buồn

Qua đi theo bậu Hát nho bé dại trong lòng Thơm thơm mùi măng cụt mùi hương sầu riêng, chôm chôm

Bậu ơi trời dẫu rộng nhưng lại đâu bằng nhớ mong muốn Sông rạch như gân ngày tiết Man man nỗi mặn nồng

Dùng dằng bỏ ra nữa bậu Tay nắng thế tay hồng Mắc cỡ đưa ra giả cỗ Chạm dịu hồn vai gần

*
Tranh vẽ : bị rung động Con Gái Bến Tre.

Bậu sang phả Rạch Miễu Về Càu Móng Tân mùi hương Bóng dừa vươn áo mỏng Đọng xanh chùm yêu thương

Qua theo vào bình Đại Qua theo bậu đến cùng Ghe bầu, xuồng ba lá Quanh luẩn quẩn nẻo thủy chung

Qua theo vào Sóc Sải Hôn ô rô cóc kèn Bẻ gai chích ngày tiết vẽ Nụ thơ tình sáng trăng

Thơ thơm thơm hương thơm nhớ mùi khép nép có tác dụng duyên Mùi khá Nguyễn đình Chiểu hương thơm tình Lục Vân Tiên

Bậu sang phà Rạch Miễu trở về viếng thăm trường nam giới Phương rung lắc lư xe cộ thổ mộ Ớ sao nhưng mà dễ thương

Ví mặc dù không ống kính Tài danh Lê quang đãng Xuân Lòng qua chũm dương phiên bản Lộng lẫy nét thân thương

Ví dù cây viết không bén Như Nguyễn Thị Ngọc Nhung Như Phan Thị Trọng đường Cũng đượm đà thơm lừng

Qua yêu mến thương bậu quá buổi sớm chờ giữa trưa Buổi chiều đợi buổi vào đêm tháng không nhốt vừa

Bậu sang phà Rạch Miễu Mây nghiêng hẳn về ngập ngừng Huống bỏ ra qua thi sĩ không quắn quíu phạt khùng

Hờn giận con quay lao Ốc cáu tức cầu tía Lai Hồn theo đuôi hứng bóng Cớ sao cà lăm hoài ?

Ước bỏ ra đôi thần ngỗng Quậy lòng sông tỉnh bến tre Cho bậu giật mình sợ Qua kề vai bao che

Bậu ơi tin qua chớ Lắng lòng nghe qua thề Trước thần Phan Thanh Giản giả dụ như cơ mà u mê

Bậu sang phà Rạch Miễu tra cứu ông già cha Tri làm cho mai cho nhau hả Đời đẹp, đẹp mắt quá đi

Lòng em phơi dưới nắng Lòng qua bén gót chân Lòng qua nương hạt bụi Được thở được bâng khuâng

Bớ nam giới Ngô Nguyên Dũng Bớ nữ Cao rạng đông Ta qua phả Rạch Miễu Lênh đênh theo giọt tình

Mách giùm ta, quẹo trái? Quẹo phải? hay thẳng luôn Giữa lòng ngã ba Tháp Chân vấp hồn ghi nhớ thương

Bậu ơi đừng nặng nề đễ Yêu thiệt hay giả vờ Coi chừng qua bén rễ thanh lịch phần đất Mỹ Tho

Dọa chơi cho vui vậy Thưa cô em Lương Hòa Gái vườn cửa dừa hết xẩy Qua cũng nòi giống tài hoa

Cứng đôi mang nhau trớt Đây bánh tráng Mỹ Lồng Đây bánh phồng tô Đốc sính lễ lòng gửi lòng

Ngậm nghe trời khu đất nhớ Cá bống kèn kho tiêu Hòn bát ngát khép mở Mùi nắm nắng lên chiều

Bậu qua phả Rạch Miễu Qua Mỏ Cày nhởn nhơ Trúc Giang đang chờ đợi Thôi, bọn họ về nhà

Bến Tre tỉnh bến tre hỡi Vó ghi nhớ gã thương hồ Khua dầm loang nắng nóng đục lẩn thẩn sầu phân phối thơ

Thơ cung cấp hoài không hết ? nên cà đời phân phất Bậu ơi ta lỡ dại? Hay vinh hoa bây giờ…


Đặc biệt, lời có nhắc tới nhiều địa danh nổi tiếng của Bến Tre. Đáng nuối tiếc là theo thời gian, một trong những địa danh đã trở thành quá khứ hoài niệm vày nhiều vì sao khác nhau. Cho dù còn tồn tại giỏi không, các cái tên đất, tên sông, tên cồn, tên chợ… đã trở thành “thương hiệu” tạo nên cốt cách, dung mạo của con fan Bến Tre. Ví như địa điểm “trường phái nam Phương” một trường dạy “Nữ công gia chánh” bao gồm từ trong những năm 1950, nơi có nhiều cô đàn bà đẹp theo học “công dung ngôn hạnh”. Bài thơ ngoại trừ tình cảm nhắn gởi gái trai, còn nặng trĩu những tâm tư tình cảm với các nhân vật danh tiếng của xứ dừa Nam bộ như Nguyễn Đình Chiểu, Phan Thanh Giản, đặt biệt là nhân thiết bị văn chương Lục Vân Tiên và nhân đồ gia dụng dân gian “ông già bố Tri” giỏi “ông Đạo Dừa” ăn sâu vào trung ương khảm tín đồ dân xứ dừa. Bài xích thơ còn nhắc tới những cây trái miền sông nước như chôm chôm, măng cụt, sầu riêng biệt v.v… cùng rất “ghe bầu, xuồng bố lá” tạo sự một sắc đẹp thái rất độc đáo và tấp nập của một vùng quê hiền khô hòa, hiếu khách.

Phúc Ben (Trong nội dung bài viết có tham khảo nguồn từ trang : vangson.info với vanhocsaigon.com)