Những dòng lưu bút tuổi học trò

      60

Thời gian vô tình trôi qua chẳng thèm báo trước cho người một câu. Cứ tưởng rằng ngày hôm qua chúng ta vẫn đang là những cô cậu học trò hồn nhiên, vô tư của những ngày đầu nhập học nhưng rồi chẳng còn xa nữa, hoa phượng đã dần nở rộ, tiếng ve sầu râm ran khắp những phố phường. Và ngày tốt nghiệp đã đến. Là ngày mà ai cũng tiếc nuối, cũng hụt hẫng và cũng là ngày chúng ta trao cho nhau những dòng lưu bút kỉ niệm.

Bạn đang xem: Những dòng lưu bút tuổi học trò

Ngày thường trong lớp đứa nào cũng thi nhau pha đủ thứ trò để nghịch, đứa nào cũng tăng động, đứa nào cũng cười đùa vui vẻ. Nhưng rồi đến giây phút chia tay, chẳng ai nói với nhau câu nào nhưng cũng hiểu được chẳng ai muốn chia xa. Lưu luyến, bịn rịn, những lời hứa hẹn, những dòng nước mắt lăn dài trên những trang lưu bút học trò.


*

Những dòng lưu bút chứa chan bao kỉ niệm.


Dưới đây là những dòng lưu bút vô cùng xúc động của các bạn học sinh trường THPT Lê Văn Thịnh, Bắc Ninh. Đọc vào để những ai còn ngồi trên ghế nhà trường biết được tuổi học trò quý giá đến nhường nào và những người đang muốn quay lại thời áo trắng được một lần nữa sống lại với tuổi thơ.

Bài 1

Những ngày đầy nắng, giữa sân trường tôi chợt nhận ra một điều gì đó đang đến, muốn và níu kéo giữ tuổi học trò nhưng mà không thể…

Ôi ngôi trường như thể một quê hương…Khi nghĩ đến chợt nhớ thời áo trắngNhớ nón nghiêng che, tóc dài trong nắngNhớ tuổi phượng hồng mực tím ngày xưa… 

Nhìn những chùm hoa phượng rực cháy mà tiếc nuối thời học sinh của mình, nhớ rằng mình đã đi qua những chặng đường đẹp nhất, để vững tin tiếp tục bước đi trên con đường mình đã chọn, mở cánh cửa vào tương lai. Có một câu nói đã khiến tôi suy nghĩ: “Dòng sông thời gian quả như đang chảy về biển cả, cuối cùng tất cả chúng ta đều phải có những bước đi riêng, không có bến cảng nào là dừng lại mãi mãi, chia tay hôm nay là để cho chúng ta đi tới những tương lai tốt đẹp hơn”. Ta sẽ tiếc lắm, không chỉ là gương mặt thầy cô, những người trao cho ta kiến thức, không chỉ là những người bạn, những người đã cùng sát cánh bên ta suốt từng ấy năm trời, ta còn tiếc cả thời thanh xuân của ta nữa, thanh xuân đã mang đi những gì và níu lại những gì, giờ còn ở lại là những cảm động nằm trong mỗi trái tim người…Đứng trước ngưỡng cửa của cuộc sống, ta sẽ luôn thầm chúc những điều tốt đẹp nhất cho nhau.


*

Là những kỉ niệm chúng ta cùng tinh nghịch, nô đùa bên nhau.


Bài 2:

Chia tay mùa Hạ! Ta mang theo ánh mắt hồn nhiên của cô bạn học trò ngồi ngay bàn sau. Ánh mắt ấy biết bao đêm làm trái tim ta phải thổn thức. Bím tóc đuôi gà đung đưa duyên dáng. Ngày mai chia tay rồi, định lấy hết can đảm ghi vào lưu bút của cô ấy những điều thầm kín giấu kín trong lòng nhưng… lại thôi, vì sợ rằng lời nói yêu thương kia sẽ làm vỡ vụn tình bạn trong sáng thuở học trò. Lời bài hát của mùa hè cứ vang lên mà khắc khoải:

Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượngEm chở mùa hè của tôi đi đâu?Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi mười támThuở chẳng ai hay thầm lặng – mối tình đầu.

Xem thêm: Lời Bài Hát Cảm Ơn Em Đã Rời Xa Anh Để Anh Biết Không Gì Là Mãi Mãi Mãi

Mối tình đầu của tôiLà cơn mưa giăng ngoài ngoài cửa lớpTà áo ai bay trắng cả giấc mơLà bài thơ còn hoài trong cặpGiữa giờ chơi mang đến lại …mang về

Người con gái mùa sau biết có còn gặp lạiNgày xa trường áo lụa gió thu bay….

Để rồi tất cả: Sân trường, lớp học, thầy cô và bạn bè sắp thành những kỉ niệm khó phai trong ta. Ôi, nhớ!…Sắp chia tay rồi, nhận ra ta còn nợ một ánh mắt, một nụ cười, một lời cảm ơn, cả một chút quan tâm dành cho ai đó nữa, để đến hôm nay triệu lời xin lỗi bỗng ùa về: Yêu biết mấy những tháng năm học trò! Thời học sinh đẹp như vậy đấy! Phải chi thời gian có thể dừng lại một phút để ta có thể sống lại từng giây phút học trò, cho ta sống thêm một lần thôi để ta biết trân trọng khoảnh khắc này. Và phải chi, thời gian có thể quay ngược lại để ta có thể hết mình với bạn bè. Thời gian ơi, làm ơn đừng hối hả trôi gấp gáp như vậy? Ngày mai, mỗi đứa một nơi, hòa mình vào sự tấp nập của dòng đời. Ai còn nhớ đến ai? Ai còn nhớ góc sân trường, hàng ghế đá này? Ngày mai, sẽ chẳng còn có dịp gặp lại đầy đủ các thành viên của lớp, sẽ chẳng bao giờ có lại cái không khí của những buổi đến trường… 


*

Mối tình thuở học trò sao quên nổi.


Bài 3:

Chia tay mùa Hạ! Bạn có bao giờ bâng khuâng khi đứng trước một chùm phượng đỏ, một nhành bằng lăng tím giữa mùa hè nắng gắt? Có bao giờ bạn nhặt cánh hoa rơi ép vào trang sổ và tự hỏi để làm gì? Ngày chia tay tuổi học trò, cả sân trường sáng bừng màu áo trắng, từng nhóm đứng bên nhau, đứa cười, đứa khóc, sao ngày vui lại rưng rưng nước mắt, sợ sau này không biết có gặp nhau? Bọn con trai ngày thường nghịch ngợm là thế, nhưng hôm nay bỗng nhiên lại buồn, chẳng đứa nào muốn rời xa lớp học. Cả lớp mình chuyền nhau trang lưu bút, có đứa rụt rè bày tỏ yêu thương sau ba năm khi chung bàn chung lớp, nhưng lại không dám chạm vào mắt nhau. Viết lên bàn những lời nhắn nhủ, chú em nào ngồi cùng bàn với chị, nhớ chăm ngoan và học giỏi đó nghe! Thấy thằng bạn ngồi bên cười khúc khích, len lén nhìn rồi len lén quay đi…Kỷ niệm ngày xưa sao dịu dàng đến lạ, khi xa rồi vẫn chẳng thể nào quên. Lúc trống trường rộn rã vang lên, sao lại khóc, nắm chặt tay nhau, giây phút cuối còn điều gì muốn nói, thấy nghẹn ngào nên lại để trôi qua. Có một thoáng mắt buồn chợt hiện sau khung cửa, ai nhìn trộm mình rồi lại khẽ quay đi. Giai điệu mùa hè làm tim tôi xao xuyến, nỗi nhớ bâng khuâng chưa khi nào vụt tắt. Mùa hè ơi, sao vội vã qua nhanh! Ai đã sống, đang và sẽ sống hãy giữ giùm nhau ký ức tuổi học trò. Bởi tôi sợ thời gian và khoảng cách làm bạn quên tôi giữa bộn bề cuộc sống. Ai cũng chỉ một và chỉ một lần như thế, được khóc, được cười, được buồn vui lẫn lộn, được là những thiên thần áo trắng….Điều tôi muốn nói không cao, không xa, mà chỉ ở đây ngay trong tim bạn. “Tuổi học trò không đơn giản chỉ là kỷ niệm, đó là nơi nuôi dưỡng tâm hồn bạn. Cho bạn một nhân cách, một hướng đi trong cuộc đời. Đừng để hai chữ “giá như” làm nhạt phai những năm tháng đẹp đẽ của cuộc đời”. 


*

Những dòng lưu bút được viết trên chiếc áo đồng phục lớp.


Bài 4:

Biết bao ước mơ bỏ ngỏ, bao lời hứa chưa thành lời và những dòng lưu bút ghi thật nhanh. Dường như lúc đó ai cũng sống gấp hơn, sợ rằng mai này hết thời học trò sẽ không bao giờ trở lại. Để rồi ngày chia tay những giọt nước mắt lăn dài, ai cũng cảm thấy trống trải khi ngày mai phải rời xa hàng ghế đá, sân trường, bảng đen, lớp học thân quen…Mái trường Lê Văn Thịnh? thầy cô ơi? chúng em xin hát mãi ở nơi này bài ca về trường cũ.

Bài 5:

Mùa Hạ cuối của đời học sinh, phượng cháy lên nỗi nhớ, ngày mai mỗi đứa về một miền quê khác nhau, làm sao để sau này có thể tụ họp đông đủ cả lớp đây? Có những mùa yêu chưa xa đã nhớ, có những mùa chở thương nhớ vội quá chẳng kịp về…Thời gian trôi qua kẽ tay, đưa mùa hạ cuối chợt về ngẩn ngơ chẳng cho ai kịp giữ. Tuổi học trò trôi đi trên từng trang lưu bút, mùa phượng cuối ùa về cho ai tiếc những tà áo dài trắng bay…Giữa sân trường vắng nghe tiếng lá rơi như chạm vào thời gian, chạm vào mùa những ngây ngô và hồn nhiên của lũ học trò ngày xưa chưa kịp lớn…Hạt bụi phấn rơi chưa kịp vương mái tóc thầy,cô đã bạc, đã làm nhòe nước mắt mi ai trong những tiết học cuối cùng…Những dòng lưu bút viết mực chưa kịp hong khô, tiếng nấc môi ai đã rung lên nghẹn ngào, khắc khoải…Tiếng đàn lặng lẽ câu hát chia tay, xa mà gần lắm, mùa phượng cuối đang chập chững ngoài thềm…Thời gian vội vã trôi chẳng giữ cho ai, và cũng chẳng đợi ai. Chỉ kịp trao cho nhau những nụ cười nuối tiếc…Một ánh nhìn bảng lảng buồn nơi cuối hành lang theo gió, mãi xa rồi khoảng kí ức này biết cất vào đâu? Những cái ôm siết chặt vai nhau, tiếng khóc nấc lên những hẹn ước về một chân trời mới… Một thời áo trắng trong veo và tinh khôi đến thế …Bước thời gian chầm chậm ám bụi trên những bức tường rêu phong, cánh cửa gỗ nguệch ngoạc những hồn nhiên của một thời bảng đen và giấy trắng… Bằng lăng tím dấu buồn e ấp, phượng hồng buồn che nắng đứng ngẩn ngơ…


*

Giây phút chia xa bao lưu luyến, bịn rịn.


Bài 6:

Bài 7:

Rồi thì mùa Hạ cuối cùng cho một tình yêu học trò khờ dại, hai đứa đi về hai phương trời khác nhau mà quên chưa một lời tạm biệt… để rồi cứ mỗi khi Hạ về bạn lại thấy day dứt không biết giờ người ấy ra sao? Có cái gì cay cay trong mắt, mặn mặn trên môi của ngày chia tay….

Còn muôn vàn những kỉ niệm đẹp khiến ta còn lưu giữ mãi. Xin thời gian hãy trôi chầm chậm để ta được trân trọng những giây phút đáng quý này. Và Bốn Mùa vẫn luôn ở đây lắng nghe những dòng tâm sự của bạn về tuổi học trò. Đồng hành cùng bạn với những chiếc áo đồng phục lớp, đồng phục nhóm. Đó sẽ mãi là những món quà kỉ niệm quý giá đối với mỗi thành viên trước lúc chia xa. Nếu bạn đang có nhu cầu làm áo đồng phục hãy liên hệ với Bốn Mùa qua địa chỉ sau: