Đường về nhà xa quá mẹ ơi

      54

NÓI LỐI :Hồi nhỏ, mỗi lần con ra cây cầu kế bên bến sông rửa mặtMá thường kể : “Hai à ! Coi chừng ngã nghen con”Tiễn con đi xa lúc bé tuổi mười lămMá lo xốc lại chân cầu trước lúc đưa bé ra bến.

Bạn đang xem: Đường về nhà xa quá mẹ ơi

LÝ tía TRI :Năm kia – non sông chia đôiBịn rịn mặt cầu má trông mút mắtChang đước cũng vói ra sôngNhư hy vọng dặn dò đây góc quê hươngSông Đốc chảy trong trái tim conMột bửa về nước mặn tình thâm.VỌNG CỔ :Câu 1:

Tưởng nhì năm, nhưng nhỏ đi hơn hai mươi năm biền biệt, tóc má từng đêm đo thương nhớtrên ...đầuĐo hơn nhị mươi năm tóc má đãbạc ...màu.Ngày trở về thăm, tàu vừa cập bến, má lại kể : “Coi chừng bửa nghen Hai”. Ôm con trong lòng, tay má run run, vòng tay tròn tình thâm người mẹ. Vòng tay êm nhịp vỏng chao nghiêng, để bé chìm vào lời ru êm ả.Câu 2:

Sông Đốc rã đi chia bao nhiêu ngã, nhưng quê hương chỉ có một lối về… Đêm nghỉ ngơi rừng sâu thiếu ánh điện đô thành… Má vẫn thức sợ nhỏ lạ chỗ, sợ muỗi nhiều, hại khói un cay. Năm thuở, mười thì mới trở lại viếng thăm quê, nhỏ chợt biến thành con chim khách. Hóng chuyến tàu khuya bao gồm lần con than phiền : ”Đường về công ty mình xa quá, má ơi !”.

Xem thêm: Truyện Ma Có Thật - Những Chuyện Kinh Dị Ở Phú Yên !

NÓI LỐI :Má quan sát con nụ cười chợt tắtDấu gấp vào lòng giọt nước mắt chuẩn bị rơi:“Xa là tại con đi xa,Chớ nhà mình xưa ni vẫn nằm bên bờ sông Đốc”VỌNG CỔ :Câu 5:

Anh năng lượng điện phương xa vẫn làm nhỏ quên cây mong bắc qua chang đước, quên nhịp tim già nua của máđang ...chùngQuên ngọn đèn thêm run sau từng chuyếncon ... Về. Chân má bước trở ngại trên nền đất, vậy mà lại cứ nhắc bé : “Coi chừng bửa nghen Hai”. Rồi một ngày quay lại bến sông xưa, tìm kiếm mỏi đôi mắt bóng má không thấy nữa. Sông Đốc chiều nay tất cả thấm thêm vị mặn lúc nước mắt con rớt xuống chân ước ?.LÝ tía TRI :Năm kia – non sông chia đôiBịn rịn bên cầu má trông mút mắtChang đước cũng vói ra sôngNhư ao ước dặn dò trên đây góc quê hươngSông Đốc rã trong timMột bửa về nước mặn tình thâm.Câu 6:

(Ca tiếp câu 6) …”Nhà mình xưa nay vẫn kè sông Đốc, chỉ tại con ra đi để má nhớ, má chờ.”Má đã khuất phía sau mấy tầng hương khói, để con đường về cay vượt lòng con.Tại con nói nhằm má buồn“Đường về đơn vị mình xa quá, má ơi!.

Lời của tác giả:(Kính tặng Nhà báo è cổ Thanh Phương, Nguyên Tổng biên tập báo Đại Đoàn Kết quanh vùng phía Nam)

DMCA.com Protection Status công trình này được bảo vệ bạn dạng quyền ngôn từ trên internet vì chưng DMCA, cửa hàng chúng tôi nghiêm cấm coppy dưới phần đa hình thức. Sung sướng tôn trọng bạn dạng quyền tác phẩm, sức lực lao động và sự sáng chế của bọn chúng tôi.