Cảm nhận về chuyến đi bảo tàng hồ chí minh

      14

Đi một phần đường khá dài vào một trong những buổi trưa nắng, người nào cũng cảm thấy mệt nhọc trê tuyến phố đi, ấy vậy nhưng mà vừa đến bảo tàng Hồ Chí Minh, không khí lặng tĩnh, bầu không khí giá lạnh bởi gió từ bỏ sông tp sài gòn thổi vào đã làm mọi người cảm thấy thật dễ dàng chịu.

Bạn đang xem: Cảm nhận về chuyến đi bảo tàng hồ chí minh

Bảo tàng tp hcm còn được nghe biết với tên thường gọi “Bến Cảng nhà Rồng”, ở tại số 1 Nguyễn vớ Thành, Phường 12, Quận 4, TP. Hồ nước Chí Minh, là chi nhánh nằm trong khối hệ thống các kho lưu trữ bảo tàng di tích...


*

trường Cao Đẳng công nghệ Thông Tin tp.hcm Tên Sinh Viên: Nguyễn Minh chiến hạ Lớp: C11MMT 5, 6 MSSV: 11100382 Môn Học: tư Tưởng hồ chí minh BÀI CẢM NHẬN VỀ CHUYẾN ĐI BẢO TÀNG HỒ CHÍ MINH Đi một đoạn đường khá dài vào một buổi trưa nắng, người nào cũng cảm thấy mệt nhọc nhọc trên tuyến đường đi,ấy vậy nhưng vừa đến kho lưu trữ bảo tàng Hồ Chí Minh, ko khí lặng tĩnh, thai không khí nóng bức bởi gió từsông thành phố sài gòn thổi vào đã làm cho mọi người cảm thấy thật dễ dàng chịu. Bảo tàng tp hcm còn được biếtđến với tên gọi “Bến Cảng đơn vị Rồng”, ở tại hàng đầu Nguyễn vớ Thành, Phường 12, Quận 4, TP.Hồ Chí Minh, là chi nhánh nằm trong khối hệ thống các bảo tàng di tích lưu niệm về cuộc đời sự nghiệpcủa quản trị Hồ Chí Minh. Sau khoản thời gian đã tập hợp các bạn và download vé vào cổng thì cửa hàng chúng tôi tản ra thành từng đội lẻ nhằm thamquan tổng thể bảo tàng, ai ai cũng cảm thấy siêu háo hức khi lần đầu tiên được đến tham quan du lịch một trongnhững bảo tàng lớn ở khu vực miền nam về bác Hồ. Bước vào không gian bên trong bảo tàng. Kho lưu trữ bảo tàng đượcchia làm cha không gian gắn liền với đầy đủ giai đoạn hoạt động cách mạng của Người: Phía bên phảilà hình hình ảnh đất nước ta, phía trái là bối cảnh thế giới trong số những năm vào đầu thế kỷ XX, khu bao gồm giữalà tuyến đường Hồ Chí Minh. Một biện pháp tổng thể, chỗ đây trưng bày rộng 12 vạn bốn liệu hiện trang bị vànhững thước phim hình ảnh phác hoạ cuộc đời và sự nghiệp của Bác, qua lời hướng dẫn của chị phía dẫnviên, con đường và sự nghiệp bí quyết mạng của Bác dần dần như được trải ra trước đôi mắt tôi qua dấutích của từng hiện vật cùng bức ảnh. Trong kho lưu trữ bảo tàng trưng bày không hề ít tranh, hình ảnh về cuộc sống và sựnghiệp của Bác. Tôi thăm qua các căn chống khác. Những căn chống trưng bày đều hiện vật dụng của giaiđoạn bác xa Tổ quốc đi tìm đường cứu vãn nước. Tôi gặp mặt 2 du khách nước kế bên đang để ý xemnhững hình ảnh và hiện đồ vật ở đây. Tôi cảm xúc xấu hổ do mình là người việt nam mà không bao giờmuốn vào Bảo Tàng, trong khi người quốc tế lại hy vọng vào kho lưu trữ bảo tàng để tìm hiểu Việt phái mạnh vàBác. Tự lúc bác bỏ ra đi kiếm đưởng cứu vãn nước đến lúc trở về lãnh đạo quần chúng giành từ do, độc lập,rồi tham gia các hoạt động trong và bên cạnh nước. Bước chân vào trong, tuyệt hảo đầu tiên so với tôi làcăn phòng tràn ngập hình của bác Hồ, những bức ảnh được chụp trắng đen từ xưa, rất chân thật và ởrất nhiều góc độ và hoàn cảnh khác nhau.Trước tới giờ, tôi cũng không nhiều có thời điểm nhìn các hình của bác, chỉlà một số trong những tấm ảnh thoáng qua bên trên vài bộ phim tư liệu, tấm ảnh chân dung bác trong phòng học kếbên là “ Năm điều bác bỏ Hồ dạy” vị đó, cảm xúc trước tiên độc nhất là tôi cảm thấy bác bỏ thật gần gũi bênmình. Rảo bước đi qua từng tấm hình, phát âm từng lời ghi chú trên hình, càng đọc thêm về Bác, cảmđộng về hồ hết hành động cao siêu cũng như tấm lòng mênh mông của Bác đối với đất nước, đối với nhândân Việt Nam. đa số tấm hình, đa số hiện vật sẽ truyền tải lại thiệt nhiều cảm xúc những điều màthế hệ trẻ bây giờ chưa được biết về chưng ngày xưa. Ở trên bảo tàng, tôi đã có cơ hội được nhìn loại áo nâu sờn, đôi dép khi xưa chưng mang, cũngđược bắt gặp chiếc áo mà mọi fan đã dùng làm tang fan khi bạn ra đi. Xúc cảm của tôi dângtrào lúc nghe tới kể về trong thời điểm tháng cuối đời của Bác. Bác bỏ ước ước ao được vào thăm miền nam nhưmuốn bù đắp vỗ về cho đứa con sau bao năm thương đau xa giải pháp nhưng đã không thể thực hiệnđược.

Xem thêm: Ngày Xưa Lúc Chưa Quen Anh Em Nào Có Buồn, Như Một Cơn Mê

Tôi xúc đụng nhớ đến mẩu chuyện mà chính bác đã kể về mình lúc sinh thời: “ước mơ lớn nhấtcủa cả cuộc đời tôi là làm thế nào cho giang sơn được độc lập, dân tộc được thoải mái và mọi người đượcấm no hạnh phúc…”. Khi tới nơi đây, tôi bắt đầu hiểu không còn được chân thành và ý nghĩa của lời nói đó. Cả cuộc đờiBác đã giành riêng cho dân tộc, cả tình yêu bác bỏ đã giành riêng cho đồng bào. Trọn vẹn trái tim của chưng chỉ có duy độc nhất vô nhị tình yêu dành riêng hết mang đến nhân dân và dân tộc bản địa ta. Tìnhyêu kia thật hùng vĩ và đẹp đẽ biết bao. Điều thú vị lúc đến thăm Bảo tàng sài gòn là tôikhông chỉ được tận mắt chứng kiến những bốn liệu quan trọng đặc biệt đã từng được nghe bên trên giảng đường.Đặc biệt tốt nhất ở đây, tôi còn được xem những lá thư tay mà bạn đã viết cho những cán cỗ Đảng viên,viết cho những chiến sỹ, đến quần bọn chúng nhân dân, cho các cháu thiếu hụt nhi… mà trong những lá thư Bácviết mặc dù cho là việc công hay vấn đề tư, phần đông chất chứa số đông tình cảm dạt dào. Từng ngôn từ trong nhữngbức thư đều tiềm ẩn những tình yêu chân thành sâu lắng thiết tha. Có thể nói, chuyến du ngoạn bảo tàng tp hcm hôm ấy đã đem lại cho tôi một đề nghị vô giá.Những chuyến đi tìm về lịch sử hào hùng như vậy thật sư khiến người ta bắt buộc trầm dìm về hiện nay tại. Đượcnhìn phần lớn hình hình ảnh của Bác, hiểu rõ sâu xa được nỗi lòng của Bác, bản thân thật sự nên tự nhủ là phảibiết sinh sống nhân ái hơn, bao dung với đùm bọc với xã hội hơn, để chưa phải cảm thấy trinh nữ vớisự hy sinh to mập của Bác. Những chiếc vọng ước của mình trong hiện nay tại rất có thể đối với bản thân là rấtlớn, tuy vậy đó chỉ với vọng ước của cá nhân tầm thường, dẫu có thất bại cũng hoàn toàn có thể vượt qua, bao gồm thểlàm lại, có thể trăn trở một thời hạn ngắn để giải quyết, nó không là gì đối với tấm lòng của Bác,sẵn sàng quên mình nhằm lo cho ước muốn chung của nước của dân. Ngày ấy, nếu bác bỏ với kỹ năng và mọt quan hệ xuất sắc của mình, Bác có thể dễ dàng sống trên mộtmiền khu đất trù phú làm sao ở Tây phương, để tạo dựng cho chính mình một sự nghiệp hoàn toàn xa rời với cáchmạng, với việc giải phóng dân tộc. Ấy vậy mà bác với một tấm lòng yêu nước với nhân ái vô bờ, Ngườiđã nỗ lực cố gắng hết mình học hỏi và chia sẻ những điều hay, những bài học quý giá ở xứ bạn để mang đến lại mang đến đấtnước Việt Nam, nhằm cùng huấn luyện và đào tạo toàn dân vùng dậy chiến đấu giành cách mạng theo con đường lốiđúng đắn nhất. Nếu không tồn tại Bác, lịch sử đấu tranh phòng Pháp và kháng chiến chống mỹ giải phóng dân tộc của dân chúng ta khôngthể viết đề nghị những chiến công hào hùng cùng quả cảm cho thế. Một dân tộc quả cảm đã được hấp thụtinh chất trong phòng lãnh đạo trái cảm cùng nhân từ. Là nhỏ cháu của dân tộc bản địa ấy, thời buổi này phải từ nhủ mình sống làm thế nào để cho xứng đáng với sự hy sinhcủa cha ông ngày xưa, sống sao để cho xứng xứng đáng với tấm lòng của Bác, một con người vô thuộc vĩ đại,mà lại khôn cùng bình dị, 1-1 sơ. Tôi mong muốn sao một ngày nào đó được đặt chân lên đất bắc, được đếnthăm khu vực yên nghỉ của người để được tận đôi mắt trông thấy dáng vẻ hình của Hồ công ty Tịch, được cảmnhận tiếng ngọt ngào vang dội địa điểm trái tim Người. Đó là phần đông cảm thừa nhận của tôi, một con người suôn sẻ được xuất hiện và bự lên khi tổ quốc đã tự do , cuộc chiến tranh đã lùi dần về vượt khứ. Học tập tập, sống xuất sắc và cống hiến. Đó là toàn bộ những gì tôi có thể làm được. Tôi nghĩ chỉ cần phải biết cố gắng, biết mong mơ, tham vọng và vươn tới tương lai bằng chính đôi chân của mình, sống là chính mình, không còn mình với cuộc đời này. “Tôi tin tưởng rằng tôi làm cho được điều đó, tất cả mọi tín đồ đều có tác dụng được điều đó.”