Bài viết về kỉ niệm tuổi học trò

      10

Ngồi vị trí đây thẩn thờ cơ mà nhớ, nhớ số đông buổi sinh sống cuối tuần, rồi nhớ đầy đủ khi rong chơi với mọi người trong nhà ở khắp nơi, nhớ đông đảo lần học tập thêm, nhớ cái tầm dáng thập thò khi quay cóp bài, nhớ từng ánh mắt, tiếng cười mỗi đứa...

Bạn đang xem: Bài viết về kỉ niệm tuổi học trò

Sáng lúc này cứ như thường xuyên lệ, vác ba lô trên lưng và lê lết cái thân ngán ngẩm đến doanh nghiệp với tâm trạng đầy mệt nhọc mỏi, băn khoăn lo lắng và cân nhắc cho cuộc sống. Sau khoản thời gian ăn nhẹ buổi sáng sớm và ngồi vô trong bàn có tác dụng việc, treo tai phone vào thả hồn cùng với giai điệu thanh thanh của buổi sáng sớm công sở. Đâu đó bên tai vang vọng một câu hát tưởng chừng như lật lại kí ức và xé tan buổi sáng đầy căng thẳng mệt mỏi ấy.

"Thời gian sao trôi qua thiệt nhanh tương tự như phép nhiệm màuGhi vào trong trái tim mỗi học sinh những phút giây ban đầuNgày làm sao còn mặt nhau, những kỉ niệm bản thân chôn giấu.Đọng lại đây, bao giờ yêu không thành câu..."

<...>

Đã lâu rồi không nghe phần đông âm thanh thân quen ngày nào, trong ca từ, giai điệu điều tạo thành một huyết tấu vừa phải, vơi nhàng mà lại đầy cảm tình và bao gồm cái nào đó cay cay sinh hoạt khóe mi. Lâu lắm rồi không nghe bài về tình bạn, thuở học sinh cắp sách giỏi những bài xích ủy mị về tuổi thơ. Như một thói quen nghe nhạc, kiếm tìm MV để xem với trước mắt là 1 trong những thước phim đầy chân thành và ý nghĩa gợi nhớ mang lại tôi tương đối nhiều kỉ niệm. Nghe không ít bài, đọng lại các kí ức nhưng chắc rằng bài hát này cho tôi nhiều cảm xúc nhất và sản xuất thành một lần sóng nhỏ tuổi cứ lăn tăn trong tim.

Sau bao nhiêu ngổn ngang của cuộc sống, vòng xoáy của thời gian thì tôi thấy mình cứng cáp hơn một ít nhưng tuy vậy song cùng với nó là tuổi thơ mất dần dần đi theo từng giây. Tôi không thể cười những như trước, không có những cầu mơ đầy niềm tin, ko khóc thỏa đam mê khi buồn, không thể được nô đùa mặt đám chúng ta hay đều lúc giận hờn xốc nổi của tuổi trẻ. Giờ đây bên công việc, lưu ý đến cho ngày mai, cho tương lai rồi cuộc sống đời thường mưu sinh cứ đè nặng lên song vai vốn dĩ nó không được sức để phụ trách nhưng phải cố, bắt buộc sống bởi vì cái quy dụng cụ tuần trả của thời gian và mẫu mô tuýp không còn xa lạ của xóm hội.

Ngày ấy là 1 trong những chàng trai đầy mong mơ, từ bỏ tin, hồn nhiên với đầy ước mơ về tương lai. Thời cấp cha của tôi là cả một kí ức đẹp với đầy kỉ niệm, tôi là nam giới trai thứ ba của lớp siêng văn vì chưng lớp chỉ có bố nam thôi. Số là nuốm này, cấp ba tính thi thử thôi ai ngờ suôn sẻ đậu vào mẫu lớp siêng văn - toàn con gái. Lớp ba mươi bảy bạn, bố nam và cha mươi bốn nữ. Tức thì lần trước tiên vào lớp là nói cùng với cha, cho nhỏ chuyển lịch sự lớp đại trà - lớp không siêng và hôm sau cha vào trường xin thầy hiệu trưởng nhưng thầy không gật đầu vì vậy ngậm đắng nuốt cay làm việc lại một rừng hoa.

Ba năm làm việc lại cái lớp Văn với từng nào kỉ niệm, bi quan có, vui có, khóc có, bực có, thất vọng có, từ bỏ hào gồm và bao nhiêu là máy trên đời điều đổ vào khoảng thời gian cấp ba đầy kí ức của tôi. Năm mười hai cũng chính là năm chia ly đầy nước mắt, ai cũng chuẩn bị mang đến mình các hành trang sẵn sàng để cách tiếp con đường tiếp theo sau đầy chông gai. Với cảm xúc bay bổng, ủy mị đề xuất lớp văn là lớp có tương đối nhiều nước đôi mắt nhất khiến mưa như tràn cả sảnh trường.

*

Rồi ngày thi đến, nỗi lo ngại về kì thi quyết định tương lai đổ hết trên vai từng đứa, chúng tôi chia tay nhau trong số những ngày mưa đầy nước mắt, những buổi liên hoan thút thít của lũ con gái lớp văn. Cơ hội đó tôi cứ tưởng nó bình thường giờ suy xét lại chính là cả một thẩm mỹ và nghệ thuật mà thượng đế lập ra và trêu chọc bé người.

Xem thêm: 30+ Khách Sạn Nào Ở Đà Lạt Tốt Và Rẻ, 10 Khách Sạn Tốt Nhất Tại Đà Lạt Năm 2022

Và rồi mỗi đứa một nơi, một trường, một cuộc sống đời thường mới. Chắc hẳn rằng vào môi trường xung quanh mới, bạn mới cùng với khoảng cách địa lí chen lẫn rất nhiều ngại ngùng của cuộc thi vừa rồi nên lớp chưa khi nào tập thích hợp đông đủ. Cứ hàng năm trôi qua thì số bạn thưa dần, ngồi lại thủ thỉ cũng ko được như trước, tính cách cũng dần dần trái ngược nhau. Hơi lâu rồi công ty chúng tôi chưa gặp gỡ nhau nhỉ, chắc hẳn rằng do bao gồm chút đọc lầm, chút khoảng cách, rồi từ ái - mẫu tôi ích kỷ của mỗi con fan nên shop chúng tôi dần mất đi liên lạc với tạm dừng lại cái kí ức ngày nào...

Nghe đi nghe lại vài ba lần, từng ca từ có tác dụng tôi thấy nhớ lũ nó vô cùng, nhớ số đông buổi trả bài đầy căng thẳng, nhớ hầu hết trận cười giòn giã, nhớ khi giận nhau, hờn nhau mang đến lạnh cả góc lớp. Nhớ thầy, nhớ cô, nhớ lớp và dòng trường mỗi một khi đông lịch sự với bầu không khí se se rét và mệt mỏi khi sẵn sàng cho đa số ngày thi cuối kì.

Nhớ phần lớn buổi văn nghệ, tham gia từng nào là huyết mục, rồi lưu giữ ngày cắn trại truyền thống cuội nguồn xuân đầy kỉ niệm ngày cuối năm. Tôi nổi loạn, quậy phá đề xuất không quăng quật bất kì game show nào, chính vì thế kí ức đây luôn là một hoài niệm cơ mà tôi mãi lưu lại giữ cho tới những năm về sau.

Ngồi khu vực đây thẩn thờ nhưng nhớ, nhớ đông đảo buổi sinh sống cuối tuần, rồi nhớ hầu như khi rong chơi bên nhau ở mọi nơi, nhớ đầy đủ lần học tập thêm, ghi nhớ cái vóc dáng thập thò lúc quay cóp bài, nhớ từng ánh mắt mỗi đứa, tiếng cười cợt mỗi đứa. Tôi không kiềm được cảm giác của cả buổi sáng, có lẽ như thế tạo cho ta thêm nghị lực để bước tiếp trong cuộc sống đời thường đầy lo toan.

Thật sự, nếu tất cả ước mơ cho lúc này tôi nghĩ:"Tao ước được chạm mặt tụi bây, nhằm mình cùng cười, cùng nói, cũng giỡn, thuộc kể nhau nghe phần đông thành tựu, công việc, mái ấm gia đình và định hướng, rồi thu xếp ngày sớm nhất đi phượt xa giỏi những buổi họp lớp tiếp đây bỏ qua tất cả những quá khứ ko vui, dù ở ở chỗ nào thì tình các bạn vẫn vậy, cho dù ở ở đâu thì tình bạn vẫn ko phai " .

Có lẽ những ai đó đã từng trải qua đã hiểu được cái cảm giác và đa số kỉ niệm thời cắp sách. Đó là tuổi thần tiên không ngại nghĩ, không ngổn ngang công vấn đề và đông đảo ước mơ cất cánh bổng. Nơi đây cùng với bao lo toan bởi cuộc sống, sức nghiền của thôn hội có tác dụng tôi cảm xúc yêu thời gian ấy làm cho sao, cùng vẫn ước ao một lần được sống lại cùng với tuổi nổi loạn. Dù sao đi chăng nữa thì bạn vẫn luôn là bạn, tôi vẫn còn đó nhớ với mãi nhớ. Và ao ước rằng một ngày nào đó tôi cũng làm cho được một MV như thế, một MV của lớp, của tôi, của kí ức, của ngày ấy...của ngày trở về.