Ngày 20/11: những bài văn hay và xúc động viết về thầy

      26

Những bài viết đầy xúc động và chan chứa yêu thương như 1 lời tri ân của những em học viên gửi đến các thầy cô giáo nhân thời cơ nhà giáo việt nam 20/11.

Bạn đang xem: Ngày 20/11: những bài văn hay và xúc động viết về thầy


*

Những nội dung bài viết đầy xúc hễ và chan chứa yêu thương như một lời tri ân của những em học viên gửi đến những thầy cô giáo nhân ngày nhà giáo vn 20/11.

Dưới đấy là một số bài văn hay đang từng đạt giải trong những cuộc thi cảm thừa nhận về thầy, cô giáo nhân ngày 20/11. 

Cứ mỗi lần tháng 11 ùa về, đến dòng ngày nhưng cả một năm mới bao gồm một lần để nhắc học trò ghi nhớ về thầy cô của mình, nói đến ngày bên Giáo vn thì hồ hết ký ức của thời học viên lại ùa về. Nhớ các lời căn dặn, các cái vỗ vai, xuất xắc cả phần lớn lời răn bắt nạt nghiêm xung khắc của thầy cô lúc học trò mắc phải lỗi.

Thầy cô là người luôn dành toàn bộ mọi yêu thương đến đứa học trò của mình, kể cả những đứa học trò mà luôn làm mình phát bực la mập lên với mời đi thoát ra khỏi lớp. Thậm chí rất có thể là đình chỉ học tập môn đó một tuần lễ cũng có.

Thầy cô là người luôn luôn phải chịu đựng do bao trò tai quá mà phần đa đứa học trò khiến ra, tốt thường là hầu hết vị phúc tinh của những học viên bị bắt nạt. Nói theo cách khác thầy cô như thể những thần tượng của học trò, giỏi là bạn cha, người bà bầu thứ nhị vậy.

Thầy cô là bạn đã dạy con nét chữ đầu tiên để rồi sau này, lúc con lớn hơn một chút, con new hiểu sự thân yêu của cô, khi thế tay nhỏ uốn từng đường nét chữ không những đơn thuần là dạy con biết viết, mà lại nết fan của con cũng ban đầu từ đều nét chữ A,B,C. Là fan mà phải thức xuyên suốt đêm để viết lại cùng cảm nhận bài bác văn thầy phê “cảm thừa nhận còn hời hợt” bằng toàn bộ tình cảm, vốn sinh sống của mình. Toàn bộ những gì thầy cô làm là chỉ mong học sinh của bản thân mình sẽ tốt hơn, trưởng thành hơn.

Nhớ ngày 20/11 năm xưa chắc ai cũng trải qua dòng thời mà đòi bà mẹ phải thiết lập quà để đi tặng thầy cô cho bằng được tuy thế nỗi khổ là không đủ can đảm đi một mình, lần nào thì cũng phải bà mẹ kè kè đi ,lúc đó nhỏ có biết nói gì đâu thấy các bạn đi tôi cũng đi cho bằng được. Xoàn 20/11 thời gian xưa cũng chỉ là dầu gội, bột ngọt, sữa xuất xắc cuốn sổ và dòng bút, nhà có điều kiện hơn thế thì xấp vải mang lại thầy cô may đồ để đi dạy. Lớn lên chút thì vẫn biết lối đi mua quà mang lại thầy cô, nhưng mang đến lúc tặng kèm thì run nuốm cập, gặp thầy cô làm việc trường suốt không vấn đề gì cả dẫu vậy mà chạm mặt riêng thầy cô thì không dám đến. Nhớ dịp đi tặng quà thì vừa vào phòng, thấy thầy cô là khuyến mãi cho thầy cô rồi nói một câu ngắn gọn: "Mừng Cô (Thầy) đôi mươi tháng 11" rồi chạy loại vèo ra ngoài, để thầy cô yêu cầu chạy ra điện thoại tư vấn học trò quay lại ngồi chơi, tuy vậy cũng chỉ ngồi được 5 phút rồi "Cô (Thầy) mang đến em xin phép". Đến hôm sau vẫn còn không dám gặp thầy cô.

Lớn lên rồi học cấp 3, ngày 20/11 được xem như như là 1 trong ngày học nhẹ nhõm của học sinh thì bắt buộc - theo tôi suy nghĩ như thế. Bởi ngày 20/11 thường xuyên thì thầy cô tặng kèm không dò bài, học viên cũng không phải thấp thỏm bởi vì cái giờ dò bài xích như thường ngày. Đôi lúc thì còn được thủ thỉ phiếm cùng nghỉ học luôn luôn môn đó, thường xuyên thì lớp trường thay mặt lớp khuyến mãi hoa mang lại thầy cô rồi thôi, chấm dứt cái ngày 20/11.

Xem thêm: Cách Nấu Bún Măng Tuoi Vịt Ngon, Cách Làm Bún Măng Tươi Vịt Thơm Ngon Thật Đậm Đà

Nhưng cái ngày 20/11 không phải thầy cô vui vì được trao hoa với quà của học tập trò thôi, thầy cô vui vày thấy rằng đa số đứa học tập trò của mình đã to khôn hơn, thầy cô lúc thấy các thành quả của bản thân tốn bao sức lực lao động tâm huyết dành được thành quả, đó là vấn đề mà tạo nên thầy cô trường đoản cú hào độc nhất trong đời làm nhà giáo của mình.

Không biết ngày 20/11 của chúng ta như thế nào nhưng mà của tôi là 1 trong ngày đầy cảm xúc, tuy đi làm xa cần thiết tới thăm thầy cô được, tuy thế không lúc nào thầy cô ko nhớ cho tới tôi. Thời điểm tôi gọi điện thoại cảm ứng thông minh chưa kịp nói tên mình thì thầy cô đã nhận ra tôi trước ,tôi vui miệng và thỉnh thoảng là nhảy khóc, cho dù lúc tới trường tôi tất cả phá, bao gồm quậy độc nhất lớp thì thầy cô vẫn nhớ với cười phì nói: "Thằng học trò phá duy nhất lớp của cô ý nay làm ở đâu rồi, có khỏe không? năm nay cho gọi điện thoại nhưng năm sau phải về công ty thăm cô đấy nhé!!!". Trải qua biết bao lứa học trò, bao nhiêu năm bên giáo nhưng mà thầy cô vẫn nhớ học tập trò của mình chứng tỏ một điều là thầy cô luôn dành mọi tận tâm cho đông đảo đứa học trò nhỏ dại bé, dù là hay nghiêm ngặt với mình đi chăng nữa thì cũng dễ hiểu là thầy cô chỉ muốn điều rất tốt cho mình mà lại thôi. Chắn chắn điều đó người nào cũng cảm nhận được như tôi, bởi nếu không có những điều như thế thì chúng ta có thể thành công xuất xắc sống xuất sắc hơn như bây giờ để còn ngồi đọc hầu hết dòng giỏi viết đây.

Lúc ngồi viết những dòng này thì nhớ lại phần nhiều trò tai quái của chính mình đã đưa về cho thầy cô... Sao có thể làm đông đảo trò ấy nhỉ, tuy thế mà thôi "Nhất quỷ, hai ma, thứ tía học trò" mà, tuy vậy dù gì thì cũng mong mỏi ngày 20/11 sắp đến đến, hãy quăng quật một chút thời gian nếu như được hãy mang lại thăm thầy cô, thầy cô sẽ không bao giờ quên bạn đâu, nhưng nếu không được thì hãy giành riêng cho một cuộc điện thoại thông minh chỉ năm, mười phút thôi. Đừng chỉ gửi một chiếc hình lên mạng xã hội cho thầy cô với kèm theo mẫu ngắn ngủn: "Mừng 20/11, chúc Thầy (Cô) có thời điểm dịp lễ vui vẻ" là thôi.

Xin cảm ơn gần như thầy cô vẫn dìu dắt con từ hầu hết ngày đầu tiên học lễ, hậu học văn. Phần nhiều yêu thương, trân trọng và tôn kính nhất là toàn bộ những gì bé muốn những người dân cô thầy đã dạy dỗ con đề xuất người. Chúc các thầy cô luôn luôn mạnh khỏe, niềm hạnh phúc để mãi mãi vun đắp cho việc nghiệp trồng người.

Tác giả: Vũ Nguyễn

Thời gian cứ trôi đi âm thầm và yên ổn lẽ, ngấm thoát vẫn gần bốn tháng trôi qua. Thời hạn tuy ngắn tuy thế cũng đủ khiến cho em cảm giác được toàn bộ những điều tốt đẹp tuyệt vời nhất từ mái trường trung học cơ sở Kim Tân. Với cầu mơ trở nên 1 cô học trò được phủ lên mình chiếc áo đồng phục của trường trung học phổ thông Chuyên Lào Cai, em đã rời xa ngôi trường mà lại mình đang học để đến với cùng một ngôi trường trọn vẹn mới, mọi lo lắng, lưu ý đến xuất hiện trong khối óc nhỏ tuổi bé: thấp thỏm vì mất đi những người mà mình quan tâm, yêu thương nhất, sợ hãi vì đề xuất rời xa nơi mà bản thân cảm thấy bình an nhất, sợ đề xuất chia tay những anh bạn mà ngày nào cùng mình nghịch nghịch và chọc ghẹo lẫn nhau,...và sợ cả khi không có bạn bè, thầy cô làm việc bên, có những khi em sẽ định lùi bước. Nhưng mà nghĩ về tương lai phía trước, nghĩ về về những người dân đang trông mong mỏi và tin tưởng, em đã ra quyết định tiến bước, hi vọng về một ngày mai tươi đẹp hơn.

Nhớ phần đông ngày ấy, các ngàu đầu của tháng 8, huyết trời nóng áp, lúc trên con phố đến trường mới mẻ còn cảm xúc có một ít mặc cảm, từ bỏ ti về bạn dạng thân, sốt ruột trước thách thức mới đang chờ đón thì khi đặt chân đến trường những xúc cảm ấy trọn vẹn tan biến. Cảm hứng đầu tiên khi để chân vào cánh cổng là 1 trong những cái nào đấy rất sát gũi, thân quen. Ngôi trường hiện hữu đẹp với khang trang, đầy đủ tán lá cây dang rộng, một làn gió giá lạnh thoảng qua đưa chổ chính giữa hồn vào phần nhiều điều hay diệu nhất. Có lẽ rằng chính cảm xúc ấy đã thúc giục bước chân em tiến cấp tốc vào lớp học. Em bước lên trên cầu thang dãy nhà B, lên đến tầng 3, tấm biển lớp 9D được đặt ngay ngắn. Bước vào lớp các bạn đều rất thân mật và gần gũi và dễ dàng gần, tất cả đều dỡ mở cùng vui vẻ mừng đón một member mới. Cùng sau đó, chủ yếu ngày hôm ấy, em đã gặp mặt được cô-cô Lê Thị Lương. Ấn tượng đầu tiên của em về cô là 1 trong những con người rất trực tiếp thắn nhưng đồng thời cũng rất xem xét học sinh. Cô tất cả biết rằng, lời cổ vũ của cô hôm ấy đã khiến em cảm thấy tất cả ý chí để vươn lên hy vọng rằng mình rất có thể làm tốt.

Những ngày tiếp theo đó, em nắm rõ về cô hơn cô vô cùng nghiêm khắc, có thời điểm em cảm giác vô thuộc sợ cùng tự hỏi rằng tại sao cô bắt buộc nghiêm tự khắc với bọn chúng em như vậy? mà lại rồi, thời hạn đã giúp em dấn ra, cô ngặt nghèo là muốn giỏi cho chúng em, ý muốn cho chúng em trưởng thành và cứng cáp và trở thành 1 con fan tốt. Cô luôn luôn ở mặt cạnh, sẵn sàng trợ giúp chúng em trong hầu hết việc. Cô thay chổi giúp bọn chúng em dọn vệ sinh trường lớp, cô chũm cuốc giúp chúng em trồng hoa,...và cô cố kỉnh cả viên phấn nhằm viết lên cả tấm lòng mình. Cô dạy cho cái đó em biết nói lời cảm ơn, biết nói lời xin lỗi, cô hỗ trợ cho chúng em tạo ra một cuốn sổ với thật các trang viết với hình hình ảnh thú vị. Em yêu quý cô do cô vượt vất vả, dẫu cô nhỏ xíu nhưng không lúc nào cô vứt giờ tự quản lí trong 15p đầu giờ trên lớp, thương góc nhìn cô thiệt buồn, phần lớn giọt nước mắt lăn dài trên má vày chúng em ko ngoan...Em càng yêu quý cô hơn bởi vì cô luôn luôn là giáo viên công bình và luôn luôn đứng về phía học tập trò để nhìn nhận vấn đề, cô luôn luôn tìm phương pháp để thấu hiểu được bọn học trò bọn chúng em cùng nâng đỡ đến những bước chân ngây lẩn thẩn của chúng em. Em càng khâm phục cô hơn ở phương pháp mà cô giành cho em với những anh em khác, cô luôn luôn biết phần lớn khuyết điểm của chính bản thân mình và nỗ lực khắc phục, cũng giống như góp ý khuyên răn với phần đông khuyết điểm của bọn chúng em một cách tinh tế để tuyệt đối hoàn hảo hơn trong mắt những người. Cô ơi! Em mến cô lắm tấm lòng rộng mở của cô, gồm nghiêm khắc cơ mà rất mực thông cảm với học tập trò của mình, sự thâm thúy và gần gũi của cô nữa và còn vô vàn các điều không giống nữa, đó buộc phải là cả một tâm hồn, một trái tim giành riêng cho chúng em,... Cùng dẫu kia chỉ là tình cảm một chiều của cô, cô đến đi chẳng ao ước nhận lại điều đưa ra cả. Đối với em, em đã phệ hơn chỉ sau 4 mon ngắn ngủi học với cô, em có được một chổ chính giữa hồn mới, một sự từ ti vốn ẩn nấp trong em. Một trái tim biết cảm thông và lắng nghe, một lòng tin vượt khó mặc dù vấp ngã, em đã học sinh hoạt cô là việc nỗ lực không ngừng, cô chính là điểm tựa mang lại em đứng dậy sau vấp váp ngã, gạt đi nước mắt em lạc cách tiếp ở cuộc đời này, em vẫn biết chú ý nhận vụ việc và không thể nữa những đánh giá ngây ngô.

Cô ơi! Ngày 20/11 sắp đến, em hy vọng cô hãy tha thứ đến em về toàn bộ những lỗi lầm của mình và cảm ơn cô về toàn bộ những gì cô giành cho em. Em yêu cô với yêu mái trường thcs Kim Tân này nhiều, em cũng giống như các bạn sẽ chẳng khi nào quên được chỗ này-nơi sẽ lẹo cánh cho gần như ước mơ của bọn chúng em bay xa.